Bài Ca về Thành Thánh
Một bài ca. Thi thiên của con cháu Cô-ra.
48 1 Cha chúng ta thật vĩ đại và rất đáng được ca ngợi, trong thành của Cha chúng ta, trên núi thánh của Ngài. 2 Xinh đẹp trên các đỉnh cao, là niềm vui của cả trái đất, là núi Si-ôn, tận cùng phương bắc, thành của Vua vĩ đại. a a v2 "Tận cùng phương bắc" là một tên gọi thi ca cổ xưa chỉ về núi thiêng, ở đây được dùng cho núi Si-ôn như nơi ngự thánh của Đức Chúa Trời. 3 Cha chúng ta, ở giữa các thành lũy của nàng, đã tỏ mình ra như một pháo đài.
4 Vì kìa, các vua đã tụ họp; cùng nhau tiến tới. 5 Chúng vừa thấy liền kinh ngạc; chúng khiếp sợ, hoảng hốt chạy trốn. 6 Sự run rẩy đã bắt lấy chúng tại đó, đau đớn như người đàn bà chuyển dạ. 7 Ngài dùng ngọn gió đông đập tan các tàu bè của Ta-rê-si.
8 Như chúng ta đã nghe, chúng ta cũng đã thấy, trong thành của Cha của các đạo quân trên trời, trong thành của Cha chúng ta; Ngài lập vững thành ấy đời đời. Sê-la.
9 Chúng con đã suy ngẫm về tình yêu giao ước của Ngài, lạy Cha chúng ta, trong đền thờ của Ngài. 10 Như danh Ngài, lạy Cha chúng ta, lời ca ngợi Ngài cũng vậy, vang đến tận cùng trái đất; tay phải Ngài đầy sự công chính. 11 Nguyện núi Si-ôn vui mừng, nguyện các con gái của Giu-đa hân hoan, vì sự phán xét của Ngài.
12 Hãy đi vòng quanh Si-ôn, dạo quanh nàng; hãy đếm các tháp canh của nàng. 13 Hãy để ý kỹ các lũy thành của nàng, đi qua các thành lũy của nàng, để các ngươi có thể thuật lại cho thế hệ mai sau.
14 Vì đây là Cha chúng ta, thuộc về chúng ta đời đời vô cùng; Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta cho đến cuối cùng.