Nơi Nương Náu Của Con
Cho nhạc trưởng. Thơ của Đa-vít.
11 1 Con đã nương náu nơi Cha con. Sao các ngươi lại nói với linh hồn con rằng: “Hãy trốn lên núi như chim bay đi”? 2 Vì kìa — kẻ ác giương cung; chúng đặt tên vào dây cung để từ trong bóng tối bắn vào người có lòng ngay thẳng. 3 Khi các nền tảng bị phá đổ, người công chính có thể làm gì? 4 Cha chúng ta ngự trong đền thánh của Ngài; ngôi của Cha chúng ta ở trên trời. Mắt Ngài dõi xem; ánh nhìn Ngài dò xét con cái loài người. 5 Cha chúng ta dò xét người công chính, nhưng linh hồn Ngài ghét kẻ ác và kẻ ưa thích bạo lực. 6 Trên kẻ ác Ngài sẽ giáng xuống bẫy lưới — lửa và diêm sinh và ngọn gió nóng cháy sẽ là phần trong chén của chúng. 7 Vì Cha chúng ta là công chính; Ngài yêu những việc công chính. Người ngay thẳng sẽ thấy mặt Ngài. a a v7 Phần thưởng sâu xa nhất mà thi thiên nói đến không phải là sự an toàn nhưng là được thấy mặt Cha chúng ta — người ngay thẳng thuộc về Ngài, và được ở với Ngài chính là tất cả ý nghĩa.