Công việc của Ngài nhiều biết bao
104 1 Hỡi linh hồn ta, hãy chúc tụng Cha chúng ta. Lạy Cha của con, Ngài thật vĩ đại; Ngài mặc lấy sự vinh hiển và uy nghi.
2 Ngài khoác lấy ánh sáng như một chiếc áo; Ngài giăng các tầng trời ra như một bức màn. 3 Ngài đặt các thanh xà của những phòng cao trên các dòng nước; Ngài lấy mây làm xe của Ngài; Ngài bước đi trên đôi cánh của gió. 4 Ngài dùng gió làm sứ giả của Ngài, dùng ngọn lửa làm tôi tớ của Ngài. a a v4 Sách Hê-bơ-rơ trích dẫn câu này để cho thấy rằng Cha chúng ta khiến ngay cả gió và lửa cũng làm tôi tớ của Ngài — trong khi Con cai trị với tư cách là Đấng cầm quyền, chứ không phải tôi tớ.
5 Ngài lập trái đất trên các nền của nó, để nó không bao giờ bị lay chuyển. 6 Ngài lấy vực sâu bao phủ nó như một chiếc áo; các dòng nước đứng cao trên các núi. 7 Nghe lời quở trách của Ngài, chúng liền chạy trốn; nghe tiếng sấm của Ngài, chúng vội vàng tháo lui. 8 Các núi trỗi lên, các thung lũng hạ xuống nơi mà Ngài đã định cho chúng. 9 Ngài đặt một ranh giới mà chúng không thể vượt qua, để chúng không bao giờ bao phủ trái đất lần nữa.
10 Ngài khiến các suối tuôn trào trong các thung lũng; chúng chảy giữa các đồi. 11 Chúng cho mọi thú đồng uống nước; những con lừa rừng đã cơn khát. 12 Bên cạnh chúng, chim trời làm tổ; chúng hót vang giữa các cành cây. 13 Từ những phòng cao của Ngài, Ngài tưới các núi; trái đất được thỏa mãn bởi bông trái công việc của Ngài. 14 Ngài khiến cỏ mọc lên cho gia súc, và cây cối cho loài người vun trồng, đem thức ăn ra từ đất, 15 và rượu nho để làm vui lòng người, dầu để làm cho mặt người sáng láng, và bánh để làm mạnh mẽ lòng người. 16 Cây cối của Cha chúng ta được tưới dồi dào, những cây bá hương Li-ban mà Ngài đã trồng. 17 Trên đó, chim chóc xây tổ mình; con cò có nhà nó nơi các cây tùng. 18 Các núi cao dành cho những con dê rừng; các vầng đá là nơi trú ẩn cho những con chồn núi.
19 Ngài dựng nên mặt trăng để định các mùa; mặt trời biết giờ lặn của nó. 20 Ngài làm ra bóng tối, và trời trở nên đêm, khi mọi thú rừng bò ra. 21 Những sư tử tơ gầm rống đòi mồi, tìm kiếm thức ăn của chúng từ Cha chúng ta. 22 Khi mặt trời mọc lên, chúng lẩn đi và nằm nghỉ trong hang của mình. 23 Loài người đi ra làm công việc mình và làm lụng cho đến chiều tối.
24 Công việc của Ngài nhiều biết bao, lạy Cha chúng ta! Ngài đã dùng sự khôn ngoan mà dựng nên tất cả; trái đất đầy dẫy các tạo vật của Ngài. 25 Kìa là biển cả, mênh mông và rộng lớn, đầy dẫy các sinh vật không đếm xuể, những loài sống cả nhỏ lẫn lớn. 26 Nơi đó, những chiếc tàu qua lại, và con Lê-vi-a-than, mà Ngài đã tạo nên để nô đùa trong đó. b b v26 Lê-vi-a-than: một quái vật biển đáng sợ trong truyền thống Hê-bơ-rơ cổ, ở đây được hình dung như tạo vật của chính Đức Chúa Trời đang nô đùa trong đại dương.
27 Hết thảy chúng đều trông đợi nơi Ngài để Ngài ban cho chúng thức ăn đúng thì. 28 Khi Ngài ban cho chúng, chúng thu lấy lấy; khi Ngài xòe tay ra, chúng được no nê những điều tốt lành. 29 Khi Ngài ẩn mặt đi, chúng kinh hãi; khi Ngài cất hơi thở của chúng, chúng chết đi và trở về với bụi đất mình. 30 Khi Ngài sai Thần của Ngài đến, chúng được dựng nên, và Ngài đổi mới mặt đất.
31 Nguyện sự vinh hiển của Cha chúng ta còn đến đời đời; nguyện Cha chúng ta vui thỏa trong các công việc của Ngài, 32 Ngài nhìn xuống trái đất và nó run rẩy; Ngài chạm đến các núi và chúng bốc khói.
33 Trọn đời sống, con sẽ hát ca ngợi Cha chúng ta; hễ con còn hơi thở, con sẽ ca ngợi Cha chúng ta. 34 Nguyện sự suy ngẫm của con đẹp lòng Ngài, vì con vui thỏa trong Cha chúng ta. 35 Nguyện những kẻ tội lỗi bị diệt khỏi trái đất, và nguyện những kẻ gian ác không còn nữa. Hỡi linh hồn ta, hãy chúc tụng Cha chúng ta. Ha-lê-lu-gia!