Hỡi Dân Ta, Hãy Lắng Nghe
Thi Thiên khôn ngoan của A-sáp.
78 1 Hỡi dân ta, hãy lắng nghe lời dạy dỗ của ta; hãy nghiêng tai nghe những lời từ miệng ta.
2 Ta sẽ mở miệng nói bằng ẩn dụ; ta sẽ tuôn ra những câu đố từ thời xa xưa— a a v2 Ma-thi-ơ cho chúng ta biết điều này đã được ứng nghiệm khi Jêsus dạy dỗ bằng các ẩn dụ, bày tỏ những điều đã giấu kín từ khi tạo dựng thế gian. 3 những điều chúng ta đã nghe và đã biết, mà tổ phụ chúng ta đã thuật lại cho chúng ta. 4 Chúng ta sẽ không giấu những điều ấy khỏi con cháu họ, nhưng sẽ thuật lại cho thế hệ mai sau lời ca ngợi Cha chúng ta, quyền năng của Ngài, và những việc diệu kỳ Ngài đã làm. 5 Ngài đã lập một chứng ước trong Gia-cốp và ban một luật pháp trong Y-sơ-ra-ên, mà Ngài đã truyền cho tổ phụ chúng ta phải dạy dỗ cho con cháu mình, 6 để thế hệ mai sau được biết những điều ấy, tức là những con cái chưa sinh ra, rồi chúng lại chỗi dậy mà thuật cho con cháu mình, 7 hầu cho chúng đặt hy vọng nơi Cha chúng ta và không quên các công việc của Ngài, nhưng gìn giữ các điều răn của Ngài. 8 và không giống như tổ phụ chúng, một thế hệ ngoan cố và phản nghịch, một thế hệ có tấm lòng không trung thành, có tâm linh không trung tín với Cha chúng ta.
9 Con cháu Ép-ra-im, dù được trang bị và mang cung, lại quay lưng bỏ chạy trong ngày chiến trận. 10 Chúng không gìn giữ giao ước của Cha chúng ta và khước từ sống theo luật pháp của Ngài. 11 Chúng quên những việc Ngài đã làm, những việc diệu kỳ Ngài đã tỏ cho chúng. 12 Trước mắt tổ phụ chúng, Ngài đã làm những việc lạ lùng, trong xứ Ai Cập, tại vùng Xô-an. b b v12 Xô-an là một thành đô cổ trong vùng châu thổ sông Nin của Ai Cập, còn được gọi là Ta-nít. 13 Ngài rẽ biển ra và dẫn chúng đi qua; Ngài khiến nước dựng đứng như một bức tường. 14 Ban ngày Ngài dẫn dắt chúng bằng một đám mây, và suốt đêm bằng một ánh lửa. 15 Ngài chẻ đá trong hoang mạc và cho chúng uống nước dồi dào như vực sâu. 16 Ngài khiến suối chảy ra từ vầng đá và làm cho nước tuôn xuống như những dòng sông.
17 Nhưng chúng vẫn cứ phạm tội cùng Ngài, phản nghịch Đấng Chí Cao, là Cha chúng ta, trong vùng đất khô hạn. 18 Chúng thử Cha chúng ta trong lòng mình bằng cách đòi thức ăn theo lòng thèm khát. 19 Chúng nói nghịch cùng Cha chúng ta rằng: “Đức Chúa Trời có thể dọn một bàn tiệc trong hoang mạc chăng?” 20 “Phải, Ngài đã đập vào vầng đá thì nước phun ra, và các suối tràn đầy. Nhưng Ngài cũng có thể ban bánh hay cấp thịt cho dân Ngài chăng?” 21 Vậy nên, khi Cha chúng ta nghe, Ngài nổi cơn thịnh nộ; lửa cháy phừng nghịch cùng Gia-cốp, và cơn giận Ngài dấy lên nghịch cùng Y-sơ-ra-ên, 22 vì chúng không tin nơi Cha chúng ta hay cậy trông nơi sự cứu rỗi của Ngài. 23 Thế nhưng Ngài đã truyền lệnh cho các tầng trời trên cao và mở các cửa của thiên đàng; 24 Ngài cho mưa ma-na xuống để chúng ăn và ban cho chúng lúa mì từ trời. 25 Loài người phàm được ăn bánh của thiên sứ; Ngài gửi thức ăn dư dật cho chúng. 26 Ngài thổi gió đông trong các tầng trời và bằng quyền năng mình đưa gió nam đến. 27 Ngài cho mưa thịt xuống trên chúng như bụi, chim có cánh nhiều như cát biển; 28 Ngài khiến chúng rơi xuống giữa trại quân, chung quanh các lều trại của chúng. 29 Chúng ăn no nê, vì Ngài đã ban cho chúng điều chúng thèm khát. 30 Nhưng trước khi chúng rời khỏi cơn thèm khát, khi thức ăn vẫn còn trong miệng chúng, 31 cơn giận của Cha chúng ta dấy lên nghịch cùng chúng; Ngài giết những kẻ mạnh mẽ nhất trong chúng và đánh ngã những thanh niên của Y-sơ-ra-ên.
32 Dẫu vậy, chúng vẫn cứ phạm tội; mặc dù thấy các việc diệu kỳ của Ngài, chúng vẫn không tin. 33 Vậy nên Ngài khiến ngày của chúng tiêu tan trong hư không và những năm của chúng qua đi trong kinh hoàng thình lình. 34 Khi Ngài giết chúng, chúng liền tìm kiếm Ngài; chúng ăn năn và hết lòng tìm kiếm Cha chúng ta. 35 Chúng nhớ lại rằng Cha chúng ta là vầng đá của chúng, và Đấng Chí Cao là Đấng Cứu Chuộc của chúng. 36 Nhưng chúng lấy miệng nịnh hót Ngài, lấy lưỡi mình dối trá cùng Ngài; 37 lòng chúng không trung thành với Ngài, chúng cũng không trung tín với giao ước của Ngài. 38 Thế nhưng Ngài, đầy lòng thương xót, đã chuộc tội cho chúng và không hủy diệt chúng. Nhiều lần Ngài kìm giữ cơn giận và không tuôn đổ hết cơn thịnh nộ của mình. 39 Ngài nhớ rằng chúng chẳng qua là xác thịt, một hơi thở thoáng qua không trở lại.
40 Biết bao lần chúng phản nghịch Ngài trong hoang mạc và làm buồn lòng Ngài nơi đồng hoang! 41 Hết lần này đến lần khác chúng thử Cha chúng ta và trêu chọc Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên. 42 Chúng không nhớ đến quyền năng của Ngài, đến ngày Ngài cứu chuộc chúng khỏi kẻ áp bức, 43 khi Ngài bày tỏ các dấu lạ của mình trong Ai Cập, các việc diệu kỳ của Ngài tại vùng Xô-an. 44 Ngài biến sông ngòi của chúng thành máu, và chúng không thể uống nước từ các suối mình. 45 Ngài sai ruồi mòng đến từng đàn cắn nuốt chúng, và ếch nhái tàn phá chúng. 46 Ngài phó mùa màng của chúng cho sâu keo, và hoa lợi của chúng cho cào cào. 47 Ngài hủy phá vườn nho của chúng bằng mưa đá và những cây vả sung của chúng bằng sương giá. 48 Ngài phó bầy súc vật của chúng cho mưa đá, và bầy gia súc của chúng cho những tia sét. 49 Ngài trút xuống trên chúng cơn giận bừng cháy của mình—thịnh nộ, phẫn uất và tai họa—một đạo binh các thiên sứ hủy diệt. 50 Ngài dọn một con đường cho cơn giận mình; Ngài không tha chúng khỏi sự chết nhưng phó mạng sống chúng cho ôn dịch. 51 Ngài đánh giết mọi con đầu lòng của Ai Cập, tức hoa quả đầu tiên của sức lực chúng trong các lều trại của Cham. c c v51 Các lều trại của Cham: một tên gọi thi vị của Ai Cập; Cham là con trai của Nô-ê và tổ phụ của người Ai Cập. 52 Nhưng Ngài dẫn dắt chính dân Ngài ra như bầy chiên và hướng dẫn chúng như một bầy trong hoang mạc. 53 Ngài dẫn dắt chúng an toàn nên chúng chẳng sợ hãi, nhưng biển đã nhận chìm kẻ thù của chúng. 54 Ngài đưa chúng đến ranh giới thánh của Ngài, đến ngọn núi mà tay hữu Ngài đã chiếm được. 55 Ngài đuổi các dân tộc ra trước mặt chúng, phân chia sản nghiệp cho chúng bằng dây đo, và cho các chi phái Y-sơ-ra-ên định cư trong nhà mình.
56 Thế nhưng chúng vẫn thử và phản nghịch Cha chúng ta, Đấng Chí Cao, và không gìn giữ các quy tắc của Ngài. 57 Chúng quay trở lại và bất trung như tổ phụ mình; chúng trở nên cong vẹo như một cây cung dối gạt. 58 Chúng chọc giận Ngài bằng các nơi cao và khơi lên sự ghen tương của Ngài bằng các thần tượng của mình. d d v58 Các nơi cao: những đền miếu trên đỉnh đồi nơi dân Y-sơ-ra-ên thờ lạy các thần ngoại bang, bị cấm theo luật pháp của Đức Chúa Trời. 59 Khi Cha chúng ta nghe, Ngài nổi cơn thịnh nộ và hoàn toàn khước từ Y-sơ-ra-ên. 60 Ngài lìa bỏ đền tạm tại Si-lô, tức chiếc lều nơi Ngài đã ngự giữa loài người. 61 Ngài phó sức mạnh của mình vào chốn phu tù, phó vinh quang của mình vào tay kẻ thù. 62 Ngài phó dân mình cho gươm đao và nổi cơn thịnh nộ cùng sản nghiệp của mình. 63 Lửa thiêu nuốt các thanh niên của chúng, và các thiếu nữ của chúng chẳng có bài ca hôn lễ. 64 Các thầy tế lễ của chúng ngã dưới gươm đao, và các quả phụ của chúng chẳng thể khóc than.
65 Bấy giờ Cha Tối Cao thức dậy như vừa tỉnh giấc ngủ, như một dũng sĩ bừng tỉnh sau cơn say rượu. 66 Ngài đánh lui kẻ thù của mình và khiến chúng chịu sỉ nhục đời đời. 67 Ngài khước từ lều trại của Giô-sép và không chọn chi phái Ép-ra-im; 68 nhưng Ngài chọn chi phái Giu-đa, tức núi Si-ôn mà Ngài yêu mến. 69 Ngài xây dựng nơi thánh của mình như các tầng cao, như trái đất mà Ngài đã lập vững đời đời. 70 Ngài chọn Đa-vít, tôi tớ Ngài, và đem người ra khỏi các chuồng chiên; 71 từ việc chăn giữ những chiên mẹ đang cho con bú, Ngài đưa người đến chăn dắt Gia-cốp, dân của Ngài, và Y-sơ-ra-ên, sản nghiệp của Ngài. 72 Và người chăn dắt họ với tấm lòng liêm chính và hướng dẫn họ bằng đôi tay khéo léo. e e v72 Đa-vít, vị vua chăn chiên, hướng về Jêsus, con của Đa-vít và là người chăn hiền lành dẫn dắt dân Ngài bằng một tấm lòng trung tín.