Điều Tổ Phụ Chúng Ta Đã Kể
Cho nhạc trưởng. Thi thiên khôn ngoan của con cháu Cô-rê.
44 1 Lạy Cha chúng ta, chúng con đã tự tai mình nghe; tổ phụ chúng con đã kể lại cho chúng con công việc Ngài làm trong thời của họ, trong những ngày xa xưa. 2 Chính tay Ngài đã đuổi các dân tộc ra, nhưng lại vun trồng tổ phụ chúng con; Ngài đã nghiền nát các dân, nhưng lại giải phóng tổ phụ chúng con. 3 Vì họ chẳng chiếm được đất bằng gươm của mình, cánh tay họ cũng chẳng cứu được họ; nhưng ấy là tay hữu Ngài, cánh tay Ngài, và ánh sáng của mặt Ngài — vì Ngài vui thích nơi họ.
4 Ngài là Vua của con, lạy Cha chúng ta; xin ban lệnh cho những chiến thắng của Gia-cốp. 5 Nhờ Ngài, chúng con đẩy lui kẻ thù; nhờ danh Ngài, chúng con giày đạp những kẻ nổi lên chống chúng con. 6 Vì con chẳng cậy nơi cung của con, và gươm của con cũng chẳng cứu con. 7 Nhưng Ngài đã cứu chúng con khỏi kẻ thù và làm cho những kẻ ghét chúng con phải hổ thẹn. 8 Chúng con đã khoe mình trong Cha chúng ta suốt cả ngày, và chúng con sẽ ca ngợi danh Ngài đời đời. Sê-la. a a v8 Sê-la: một dấu hiệu âm nhạc hoặc phụng vụ trong thi thiên, có lẽ báo hiệu một khoảng ngừng hoặc giây phút tĩnh lặng suy ngẫm.
9 Nhưng nay Ngài đã từ bỏ chúng con và làm chúng con nhục nhã, Ngài không còn ra trận cùng đạo quân của chúng con nữa. 10 Ngài khiến chúng con lui bước trước kẻ thù, và những kẻ ghét chúng con tùy ý cướp bóc chúng con. 11 Ngài phó chúng con như chiên bị làm thịt, và Ngài đã làm chúng con tản lạc giữa các dân tộc. 12 Ngài bán dân Ngài chẳng được bao nhiêu và chẳng thu được lợi gì từ việc bán họ. 13 Ngài khiến chúng con thành lời chế nhạo cho những kẻ lân cận, bị những kẻ chung quanh cười chê và khinh bỉ. 14 Ngài khiến chúng con thành câu tục ngữ giữa các dân tộc, một dân mà các nước khác phải lắc đầu. 15 Suốt cả ngày nỗi nhục của con ở trước mặt con, và sự hổ thẹn đã phủ kín mặt con, 16 bởi tiếng của kẻ chế nhạo và lăng mạ, trước mặt kẻ thù đang báo thù.
17 Tất cả những điều này đã giáng trên chúng con, nhưng chúng con chẳng hề quên Ngài, và chúng con chẳng phản bội giao ước của Ngài. 18 Lòng chúng con chẳng lui đi, và bước chân chúng con cũng chẳng lìa khỏi đường lối Ngài, 19 dù Ngài đã nghiền nát chúng con nơi hang chó rừng và bao phủ chúng con bằng bóng tối dày đặc. 20 Nếu chúng con đã quên danh Cha chúng ta hoặc giơ tay hướng về một thần ngoại bang, 21 chẳng lẽ Cha chúng ta lại không phát hiện ra sao? Vì Ngài biết những điều bí ẩn của lòng người. 22 Nhưng vì cớ Ngài mà chúng con bị giết suốt cả ngày; chúng con bị kể như chiên đem đi làm thịt. b b v22 Phao-lô nâng chính tiếng kêu này lên để mô tả những tín hữu chịu khổ vì theo Jêsus — nhưng “trong mọi sự đó, chúng ta nhờ Đấng yêu thương mình mà toàn thắng” (Rô-ma 8:36-37). Đức Chúa Cha không bao giờ bỏ rơi con cái Ngài, dù khi lòng trung thành phải trả giá bằng mọi sự.
23 Xin thức dậy! Sao Ngài ngủ, lạy Cha Tể Trị? Xin trỗi dậy; đừng từ bỏ chúng con mãi mãi. 24 Sao Ngài ẩn mặt Ngài đi và quên nỗi khốn khổ và sự áp bức của chúng con? 25 Vì chúng con đã cúi rạp xuống bụi đất; thân xác chúng con dính chặt vào mặt đất. 26 Xin trỗi dậy và giúp đỡ chúng con! Xin cứu chuộc chúng con vì cớ tình yêu giao ước của Ngài.