Ca ngợi Ngài thật tốt lành biết bao
147 1 Ha-lê-lu-gia! Ca ngợi Cha chúng ta thật tốt lành biết bao; ngợi khen Ngài thật vui thỏa và xứng hợp thay.
2 Cha chúng ta xây dựng Giê-ru-sa-lem; Ngài quy tụ những người Y-sơ-ra-ên bị tản lạc. 3 Ngài chữa lành những tấm lòng tan vỡ và băng bó vết thương của họ. 4 Ngài đếm số các ngôi sao; Ngài gọi đích danh từng ngôi. 5 Cha Chúa Tể chúng ta thật vĩ đại và đầy quyền năng; sự hiểu biết của Ngài không thể lường được. 6 Cha chúng ta nâng đỡ người khiêm nhường; Ngài ném kẻ ác xuống đất.
7 Hãy hát xướng cảm tạ Cha chúng ta; hãy gảy đàn lia ca ngợi Ngài. 8 Ngài giăng mây che phủ các tầng trời; Ngài ban mưa xuống đất; Ngài khiến cỏ mọc trên các đồi. 9 Ngài ban cho thú vật thức ăn của chúng, và cho quạ con khi chúng kêu. 10 Ngài không thích thú nơi sức mạnh của ngựa, cũng không đẹp lòng nơi đôi chân của loài người. 11 Lòng Cha chúng ta vui thích nơi những ai kính sợ Ngài, nơi những ai hi vọng nơi tình yêu giao ước của Ngài.
12 Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy ca ngợi Cha chúng ta! Hỡi Si-ôn, hãy ca ngợi Cha của ngươi! 13 Vì Ngài làm cho chắc chắn các then cửa của ngươi; Ngài ban phước cho con cái ngươi ở giữa các tường thành ngươi. 14 Ngài ban bình an cho bờ cõi ngươi; Ngài cho ngươi no nê lúa mì thượng hạng. 15 Ngài truyền mệnh lệnh xuống đất; lời Ngài chạy đi rất nhanh. 16 Ngài ban tuyết như lông chiên; Ngài rải sương giá như tro. 17 Ngài ném mưa đá xuống như những mảnh vụn; ai có thể đứng nổi trước cái lạnh của Ngài? 18 Ngài truyền lời ra và làm tan băng giá; Ngài khiến gió Ngài thổi, và nước chảy ra. 19 Ngài công bố lời Ngài cho Gia-cốp, các luật lệ và mệnh lệnh Ngài cho Y-sơ-ra-ên. 20 Ngài chẳng làm như vậy cho một dân nào khác; chúng không biết các mệnh lệnh của Ngài. Ha-lê-lu-gia!