Vầng Đá Của Con, Nơi Nương Náu Của Con
Thơ của Đa-vít.
144 1 Chúc tụng Cha con, là vầng đá của con, Đấng luyện tay con vào trận mạc, luyện ngón tay con để chiến đấu— 2 Ngài là tình yêu giao ước của con và là đồn lũy của con, là thành trì của con và là Đấng giải cứu con, là thuẫn che chở con, nơi con nương náu, Đấng khiến các dân phục dưới con.
3 Lạy Cha con, loài người là chi mà Ngài đoái đến, con loài người là gì mà Ngài nghĩ đến? 4 Loài người giống như hơi thở; các ngày của họ như bóng câu qua.
5 Lạy Cha con, xin nghiêng các tầng trời của Ngài mà ngự xuống; xin chạm đến các núi, thì chúng bốc khói. 6 Xin loé chớp của Ngài mà làm chúng tan tác; xin bắn tên của Ngài mà đánh đuổi chúng. 7 Xin từ trên cao đưa tay Ngài ra; xin giải cứu con và giải thoát con khỏi dòng nước lớn, khỏi tay của những kẻ ngoại bang, 8 là những kẻ miệng nói dối trá và tay hữu thề gian.
9 Lạy Cha con, con sẽ hát cho Ngài một bài ca mới; trên đàn hạc mười dây con sẽ tấu nhạc dâng Ngài, 10 là Đấng ban chiến thắng cho các vua, Đấng giải cứu Đa-vít, đầy tớ Ngài, khỏi lưỡi gươm hung tàn.
11 Xin giải cứu con và giải thoát con khỏi tay của những kẻ ngoại bang, là những kẻ miệng nói dối trá và tay hữu thề gian.
12 Bấy giờ, các con trai chúng con sẽ như những cây non lớn lên vạm vỡ trong tuổi thanh xuân, các con gái chúng con như những cột góc được chạm trổ cho cung điện. 13 Kho lẫm chúng con sẽ đầy dẫy, cung cấp đủ mọi thứ sản vật; các bầy chiên chúng con sẽ sinh sôi hàng ngàn, hàng vạn nơi đồng ruộng chúng con; 14 bầy bò chúng con mang thai đầy đàn, không có tường thành bị phá vỡ, không bị bắt đi lưu đày, và không có tiếng kêu than nơi các đường phố chúng con. 15 Phước cho dân nào được hưởng những điều như vậy; phước cho dân nào có Cha chúng ta làm sản nghiệp của mình.