8 1 Nhưng Jêsus đi đến núi Ô-liu.
2 Vừa rạng sáng, Ngài lại vào đền thờ; tất cả dân chúng đến với Ngài, và Ngài ngồi xuống dạy dỗ họ. 3 Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si dẫn đến một người phụ nữ bị bắt về tội ngoại tình, và đặt bà đứng ở giữa. 4 họ nói với Ngài: “Thưa Thầy, người phụ nữ này bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại tình. 5 Trong Luật pháp, Môi-se đã truyền cho chúng tôi phải ném đá những người phụ nữ như thế. Vậy Thầy nói sao?” 6 Họ nói vậy để thử Ngài, tìm cớ để tố cáo Ngài. Nhưng Jêsus cúi xuống, lấy ngón tay viết trên đất.
7 Vì họ cứ hỏi mãi, Ngài đứng dậy và nói với họ: “Trong các ngươi ai không có tội, hãy ném đá bà ấy trước đi.”
8 Rồi Ngài lại cúi xuống viết trên đất.
9 Nghe vậy, họ lần lượt bỏ đi, bắt đầu từ những người lớn tuổi nhất, cho đến khi chỉ còn lại một mình Jêsus với người phụ nữ vẫn đứng đó.
10 Jêsus đứng dậy và nói với bà: “Hỡi người phụ nữ, họ đâu cả rồi? Không ai kết án ngươi sao?”
11 Bà thưa: “Thưa Chúa, không ai cả.” Jêsus phán: “Ta cũng không kết án ngươi. Hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa.”
Ta Là Ánh Sáng Của Thế Gian
12 Jêsus lại phán với họ: “Ta là ánh sáng của thế gian. Ai theo Ta sẽ không bao giờ đi trong bóng tối, mà sẽ có ánh sáng của sự sống.”
13 Người Pha-ri-si liền nói với Ngài: “Thầy tự làm chứng về mình; lời chứng của Thầy không thật.”
14 Jêsus đáp: “Dù Ta tự làm chứng về mình, lời chứng của Ta vẫn thật, vì Ta biết Ta từ đâu đến và đi về đâu; nhưng các ngươi không biết Ta từ đâu đến hay đi về đâu. 15 Các ngươi xét đoán theo xác thịt; còn Ta chẳng xét đoán ai. 16 Dù Ta có xét đoán, sự xét đoán của Ta vẫn thật, vì Ta không xét đoán một mình, nhưng có Ta và Đức Chúa Cha là Đấng đã sai Ta. 17 Trong Luật pháp của các ngươi có chép rằng lời chứng của hai người là thật. 18 Ta tự làm chứng về mình, và Đức Chúa Cha là Đấng đã sai Ta cũng làm chứng về Ta.”
19 Họ hỏi: “Cha của Thầy ở đâu?” Jêsus đáp: “Các ngươi chẳng biết Ta, cũng chẳng biết Cha Ta. Nếu các ngươi biết Ta thì cũng biết Cha Ta nữa.”
20 Ngài nói những lời này khi đang dạy dỗ trong đền thờ, tại nơi kho bạc; nhưng không ai bắt Ngài, vì giờ của Ngài chưa đến.
21 Ngài lại phán với họ: “Ta đi, các ngươi sẽ tìm Ta và sẽ chết trong tội lỗi mình. Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được.”
Từ Dưới, Từ Trên
22 Người Do Thái liền nói: “Có phải ông ấy sẽ tự tử không, vì ông ấy nói: ‘Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được’?”
23 Ngài phán với họ: “Các ngươi từ dưới mà đến; Ta từ trên mà đến. Các ngươi thuộc về thế gian này; còn Ta không thuộc về thế gian này. 24 Ta đã nói với các ngươi rằng các ngươi sẽ chết trong tội lỗi mình; vì nếu các ngươi không tin TA LÀ ĐẤNG HẰNG HỮU, thì các ngươi sẽ chết trong tội lỗi mình.” a a v24 Jêsus tuyên xưng danh của Đức Chúa Trời. “TA LÀ ĐẤNG HẰNG HỮU” là cách Cha chúng ta tự xưng với Môi-se nơi bụi gai cháy (Xuất Ai Cập Ký 3:14). Đám đông đã hiểu lời tuyên xưng ấy ở phần sau của chương này và tìm cách ném đá Ngài vì tội phạm thượng (câu 59).
25 Họ liền hỏi Ngài: “Vậy Thầy là ai?” Jêsus đáp: “Đúng như điều Ta đã nói với các ngươi từ ban đầu.
26 Ta có nhiều điều để nói và xét đoán về các ngươi, nhưng Đấng đã sai Ta là chân thật; và những điều Ta nghe từ Ngài, Ta rao truyền cho thế gian.”
27 Họ không hiểu rằng Ngài đang nói với họ về Đức Chúa Cha.
28 Vậy nên Jêsus phán với họ: “Khi nào các ngươi treo Con Người lên, thì các ngươi sẽ biết TA LÀ ĐẤNG HẰNG HỮU, và biết rằng Ta chẳng tự mình làm điều gì, nhưng nói những điều này như Đức Chúa Cha đã dạy Ta.” 29 Đấng đã sai Ta vẫn ở cùng Ta; Ngài không để Ta một mình, vì Ta luôn làm những điều đẹp lòng Ngài.
Hãy Ở Trong Lời Ta
30 Khi Ngài đang phán những điều này, nhiều người tin Ngài.
31 Bấy giờ Jêsus phán với những người Do Thái đã tin Ngài: “Nếu các ngươi cứ ở trong lời Ta, thì các ngươi thật là môn đồ Ta, 32 các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ giải phóng các ngươi.”
33 Họ đáp: “Chúng tôi là dòng dõi Áp-ra-ham, chưa bao giờ làm nô lệ cho ai. Sao Thầy lại nói: ‘Các ngươi sẽ được tự do’?”
34 Jêsus đáp với họ: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi: ai cứ phạm tội thì làm nô lệ cho tội lỗi.” 35 Người nô lệ không ở trong nhà mãi mãi; còn người con thì ở đời đời. 36 Vậy nếu Con giải phóng các ngươi, thì các ngươi sẽ thật sự được tự do. 37 Ta biết các ngươi là dòng dõi Áp-ra-ham; nhưng các ngươi tìm cách giết Ta, vì lời Ta không có chỗ trong các ngươi. 38 Ta nói điều Ta đã thấy nơi Cha Ta, còn các ngươi làm điều các ngươi đã nghe từ cha các ngươi.”
39 Họ đáp: “Áp-ra-ham là cha chúng tôi.” Jêsus phán: “Nếu các ngươi là con cái Áp-ra-ham, thì các ngươi đã làm những việc Áp-ra-ham làm, 40 Nhưng bây giờ các ngươi lại muốn giết Ta — một người đã nói cho các ngươi lẽ thật mà Ta đã nghe từ Cha Ta. Áp-ra-ham không làm điều đó. 41 Các ngươi làm những việc của cha các ngươi.” Họ nói với Ngài: “Chúng tôi không phải sinh ra bởi tội tà dâm. Chúng tôi chỉ có một Cha, là chính Đức Chúa Trời.”
42 Jêsus phán với họ: “Nếu Đức Chúa Trời là Cha các ngươi, thì các ngươi đã yêu mến Ta, vì Ta đến từ Đức Chúa Trời và đang ở đây. Ta không tự mình mà đến — chính Ngài đã sai Ta.” 43 Tại sao các ngươi không hiểu lời Ta nói? Ấy là vì các ngươi không thể chịu nghe lời Ta. 44 Các ngươi thuộc về cha các ngươi là ma quỷ, và muốn làm theo những dục vọng của nó. Ngay từ ban đầu, nó đã là kẻ giết người, không đứng trong lẽ thật, vì trong nó chẳng có lẽ thật. Khi nó nói dối, nó nói theo bản chất của nó, vì nó là kẻ nói dối và là cha của sự dối trá. b b v44 Jêsus gọi đích danh lời dối trá nền tảng nơi vườn Ê-đen. Con rắn từng nói với Ê-va rằng Cha chúng ta đang giữ lại điều tốt lành khỏi bà — con rắn đã chối bỏ chính Đức Chúa Cha — là kẻ nói dối đầu tiên, là cha của mọi lời dối trá vẽ nên hình ảnh Cha chúng ta như một Đấng xa cách. Những ai chối bỏ Con thì cùng chung một cha ấy, chứ không phải Áp-ra-ham, cũng không phải Đức Chúa Trời. 45 Nhưng vì Ta nói lẽ thật, nên các ngươi không tin Ta. 46 Trong các ngươi, ai có thể kết tội Ta được? Nếu Ta nói lẽ thật, sao các ngươi không tin Ta? 47 Ai thuộc về Cha chúng ta thì nghe lời của Ngài; các ngươi không nghe, vì các ngươi không thuộc về Cha chúng ta.”
48 Người Do Thái đáp: “Chúng tôi nói rằng Thầy là người Sa-ma-ri và bị quỷ ám, chẳng đúng sao?”
49 Jêsus đáp: “Ta không bị quỷ ám đâu, nhưng Ta tôn kính Cha Ta, còn các ngươi lại làm nhục Ta. 50 Nhưng Ta không tìm vinh quang cho riêng mình; có Cha chúng ta tìm vinh quang ấy, và Ngài phán xét. 51 Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, nếu ai giữ lời Ta thì sẽ chẳng bao giờ thấy sự chết.”
52 Người Do Thái nói với Ngài: “Bây giờ chúng tôi biết Thầy bị quỷ ám. Áp-ra-ham đã chết, các nhà tiên tri cũng đã chết, thế mà Thầy lại nói: ‘Nếu ai giữ lời Ta thì sẽ chẳng bao giờ nếm sự chết.’” 53 Chẳng lẽ Thầy lớn hơn tổ phụ Áp-ra-ham của chúng tôi, là người đã chết sao? Các nhà tiên tri cũng đã chết! Thầy tự cho mình là ai?”
54 Jêsus đáp: “Nếu Ta tự tôn vinh mình, thì vinh quang của Ta chẳng ra gì. Chính Cha Ta là Đấng tôn vinh Ta, là Đấng mà các ngươi nói: ‘Ngài là Đức Chúa Trời của chúng tôi.’ 55 Các ngươi không biết Ngài, nhưng Ta biết Ngài. Nếu Ta nói rằng Ta không biết Ngài, thì Ta cũng là kẻ nói dối như các ngươi. Nhưng Ta biết Ngài và giữ lời Ngài. 56 Áp-ra-ham, tổ phụ các ngươi, đã hân hoan mong được thấy ngày của Ta. Người đã thấy và vui mừng.”
57 Người Do Thái liền nói với Ngài: “Thầy chưa được năm mươi tuổi, mà đã thấy Áp-ra-ham sao?”
58 Jêsus phán với họ: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, trước khi Áp-ra-ham hiện hữu, TA LÀ ĐẤNG HẰNG HỮU.” c c v58 “TA LÀ ĐẤNG HẰNG HỮU” vang vọng danh mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ cho Môi-se (Xuất Ai Cập Ký 3:14) — một lời tuyên xưng mình là Đức Chúa Trời, nên họ mới nhặt đá lên.
59 Vậy họ nhặt đá để ném Ngài, nhưng Jêsus lánh mình và ra khỏi đền thờ.